Đọc truyện shock tình 2

  -  
Sau một thời gian ngắn tạm dứt việc viết lách, như vẫn hẹn, hôm nay Kawi đã quay lại với mọi người ^^KHÚC MƯA rã - phần 2 của SHOCK TÌNH với hầu hết nhân vật hoàn toàn mới, các nội dung hoàn toàn mới dẫu vậy vẫn sở hữu đậm nét đặc trưng của phiên bạn dạng 1. Đến cuối tác phẩm, mọi tín đồ sẽ biết được ai là Nim, ai là Devil cùng ai là Angel trong cuộc đời mới, một cuộc đời khác của những tình yêu bạt tử trong SHOCK TÌNH 1.


Bạn đang xem: đọc truyện shock tình 2

Dưới mưa…tất cả chỉ còn là sự thật….Nhật ký rất nhiều mùa thu…Chap 1: Nhân hội chứng vô danhBuổi sáng ngày đầu thu thiệt tuyệt. Những bé đường bé dại hun hút gió. đa số tán lá sắp tới sửa lìa cành lập cập vẫy chào cuộc sống đời thường bằng một điệu valse đầy mê hoặc. Chúng cứ đu chuyển trên phần đa cành cây miếng mai, cố gắng hòa cùng làn gió sớm để đụng đất một giải pháp lãng mạn nhất. Đâu đó, hầu như tiếng hót đầy nũng nịu của mấy chú chim vừa thức giấc khiến cho một bản hợp âm lâng lâng trong dòng nắng sớm đầu mùa. Tôi nghiêng bản thân nhìn lên chầu trời xanh. Mây trắng vẫn ghẻ lạnh trôi. Số đông tàn dư của một đêm đầy gió cất giữ trên nền trời chút xám phun nho nhỏ. Mắt tôi nhíu lại. Một xúc cảm mơ hồ, thoáng vui và cũng đầy buồn tủi. Hôm nay tôi lại trở thành học viên cấp 3…Che dấu bạn dạng thân già nua trong cỗ áo lâu năm tinh khôi làm tôi bao gồm chút ngần ngại và ngượng nghịu. Chiếc thưở đầu tiên bước đi tới đây, lòng tôi rộn ràng, đôi mắt tôi hoan hỉ và đôi tay bé nhỏ cứ như hy vọng vội vã vươn thật xa để đụng vào lá cờ đỏ tung cất cánh đằng xa kia. Tuy nhiên đã qua rồi còn đâu. Bây giờ, tôi đã già. Cũng chưa hẳn là già đối với cái nhân loại hàng tỷ bạn này, mà lại tôi sẽ già so với đều cô cậu học tập trò nghỉ ngơi đây. Chắc chắn tôi sẽ không còn thể sinh sống ngây thơ và hồn nhiên như thế nữa…Bước qua cánh cổng nhưng ngày trước so với tôi như là cả một lâu đài to lớn, tôi đứng lại và chuyển mắt nhìn. Hầu như thứ vẫn vậy. Cây vẫn rậm rạp. Lá vẫn tươi xanh. Màu ngói vẫn ngả nghiêng bàng bạc. Tiếng cười nói vẫn rộn ràng tấp nập âm vang cả ngôi trường. Cơ mà tôi đang khác. Năm thời gian trước tôi cho đây để học như bao đứa trẻ em bình thường. Còn bây giờ, tôi sắp tới để tra cứu sự thật. Một thực sự đã ám hình ảnh tôi vào suốt trong thời hạn tháng qua…Bất giác tôi thấy lành lạnh. đôi mắt tôi ươn ướt.Và cái bụng của tôi thì…NHÀ VỆ SINHBằng toàn bộ sức lực, tôi phóng ùa về phía ngôi nhà bé bé xinh xinh chuyên dành cho cô cậu học trò xả bi đát vui hờn giận. Thời gian nãy tôi đang cảm thấy bất an khi ăn vội mấy miếng bánh đã ẩm ẩm mùi hăng trong tủ lạnh. Ai ngờ bụng tôi quá xuất sắc và nó vẫn phản ứng rất nhanh nhẹn. Phần đông cơn nhức quặn làm cho chân tôi run bựa bật, mồ hôi bước đầu chảy, mắt đang đỏ hoe. Tuy vậy cơn đau thình lình này cũng không làm tôi bỏ sang 1 sự vấn đề khá thú vị.Trước bên vệ sinh, nhì cậu nhóc, một cận thị ốm o, một khổng lồ lực lưỡng sẽ hầm hẹ cùng với nhau. Quan sát nét khía cạnh và biện pháp tụi nó nói chuyện cũng đầy đủ biết là tạo nhau vày tình. Thằng tinh ranh cận thị quan sát hiền hiền ráng kia nhưng ngoài ra lại là đứa sổ sàng rộng cả. Định bụng tạm dừng để tụi nó giải quyết kết thúc rồi bắt đầu chui vào trong đó cho đỡ xấu hổ, dẫu vậy cơn nhức oái oăm vẫn không cho phép tôi lờ lững thêm một giây một phút làm sao nữa. Tôi run phun lên cùng chạy ào vào trong, luôn nhớ nhắn nhủ hai cậu nhãi con một câu:- làm ơn kiêng ra đến tui vào với…………


Xem thêm: Audio Sách Nói Chiến Thắng Con Quỷ Trong Bạn Mp3, Tải Bài Hát Chiến Thắng Con Quỷ Trong Bạn

Sau khi đã kiếm được một vị trí mê thích hợp, đặt mình xuống với nhắm xay mắ, tôi new thấy gan ruột nhẹ tênh. Rút vội mấy tờ khăn giấy thọ đi lớp mồ hôi rịn đầy trên mặt, tôi yên lặng nghe cuộc đấu khẩu của nhị cậu nhóc không tính kia. Nhưng lại lạ thay, thời điểm tôi vừa vào vẫn nghe tiếng cãi nhau oang oang, vậy mà bây giờ lại trọn vẹn im ắng. Có lẽ nào chúng nó hợp tác làm hòa rồi ư? nhưng mà nên như vậy thì xuất sắc hơn. Trẻ con hiện thời chắc không ham đại chiến như ngày xưa nữa.Đang lẩm nhẩm bài xích hát cơ mà ngày xưa nhỏ bé Trinh xuất xắc líu lo, bỗng tai tôi nghe được một âm thanh lạ. Tạm dừng và chú tâm, tôi khá rùng mình một chút ít khi nhân ra đó là tiếng khóc. Càng thời gian tiếng khóc càng rõ hơn. Tôi đoán rằng gồm một cô bé nhỏ nào kia ngồi phương pháp tôi một phòng vẫn khóc. Do tính tò mò, tôi vội vã sửa soạn lại áo xống đầu tóc rồi khẽ open bước ra. Những bước đi chậm rãi, vơi như chân mèo của mình đang từ từ đưa tôi tới nơi phát ra giờ đồng hồ khóc. Cửa nhà phòng phát ra giờ khóc không đóng. Tôi gửi mắt nhìn…Một cô nhóc mua chiếc băng đô màu sắc đỏ, mặc áo dài tất cả thêu phù hiệu trường sẽ ôm phương diện khóc nức nở. Tôi cau mày. Làm sao mà yêu cầu khóc rấm rứt vậy nhỉ? Định bụng bỏ đi vì không muốn dây dưa vào chuyện tỉ ti của người khác, hốt nhiên chiếc đồng hồ thời trang trên tay tôi phản chủ tuột dây làm một chiếc cóc xuống nền nhà. Rất nhiều chuyện vẫn chỉ tất cả vậy nếu như như cô nhóc tê không nôn nóng đứng nhảy dậy, xô dũng mạnh làm tôi ngả xuống rồi chạy ào đi. Bàng hoàng gượng dậy, phần dưới của bạn tôi đau ê ẩm, một tay phòng hông, một tay vịn thành cửa, tôi như người phụ nữ có với đang cố gắng đi lại khi có bụng thai to tướng. Lý do con nhỏ lại phản bội ứng một giải pháp quá đáng như vậy chứ???Lê từng bước đi đầy nhức nhức thoát khỏi nhà lau chùi sau cú va chạm vừa rồi, tôi không xong xuôi lẩm bẩm than thân trách phận. Lần đầu trở lại trường cũ mà lại đã gắng này rồi, đều ngày sau biết sẽ như thế nào đây…Nhưng tôi chỉ thở than được đúng 10 giây, do ngay bây giờ đây, trước khía cạnh tôi, một cảnh tượng hãi hung vẫn diễn ra…Cái quỷ quái gì cụ này???Á… á…….á……..


Xem thêm: Lớp Học F4E ( Trường Học Ma ), Phim Trường Học Ma Ám Vietsub Hd

10h30 sángHiện tại tôi vẫn là fan được để ý nhất trong dòng ngôi ngôi trường này. Vinh dự rộng là tôi được ngồi một ghế riêng trong phòng của ban giám hiệu. Xung quanh, thầy giáo, giáo viên và cả mấy chú công an đang chú ý về phía tôi bởi một thái độ cực kỳ nghiêm trọng.- cháu đã yên tâm chưa? - cô hiệu phó dìu dịu hỏi tôi.- Dạ rồi! – tôi nín thở trả lời.- Vậy con cháu hãy nói chính xác cho cô cùng mấy chú công an sinh sống đây, trong hai bạn đó, ai là fan hành hung? – sắc đẹp mặt cô hiệu phó chuyển ngay sang phía hình sự.- Dạ…cháu ko biết. Cháu nói thiệt đấy ạ!!! thời điểm cháu bước ra thì đang thấy hai bạn trẻ ấy ở dưới khu đất rồi ạ!!! – tôi rối rít trả lời. Thiệt sự tôi vẫn còn đấy thấy rất hốt hoảng khi nghĩ lại cảnh đó. - con cháu cứ bình tĩnh…thế không tính cháu ra, thời điểm ấy, tại hiện trường, còn tồn tại ai khác không? - Dạ không. Lúc cháu nhìn thấy vụ việc thì không người nào ở đó cả. – tôi rụt rè, tim vẫn đập bần bật.- Uh. Cô biết rồi.Cô hiệu phó thẳng bạn dậy rồi con quay sang phía mấy chú công an cùng ban giám hiệu trao đổi thảo luận. Không khí thật căng thẳng và nặng nề. Vì sao lại chọn đúng khi tôi đi dọn dẹp để đâm chém nhau chứ? hiện thời chỉ có mình tôi chứng kiến vụ việc. Nhưng mà cũng không phải là vậy, tôi thực ra chỉ là người phát hiển thị thảm kịch này thứ nhất thôi. Người nào cũng quay quý phái hỏi tôi. Nhưng thiết yếu tôi cũng ngần ngừ sự việc ví dụ nó như thế nào nữa.Sau khoảng chừng một giờ đồng hồ, tôi được mang đến về lại lớp. Vừa đi tôi vừa ghi nhớ lại đều gì vừa diễn ra. Thật chẳng khác nào một bộ phim truyện kịch tính.Chuyện là vắt này…Lúc tôi cách ra phía cửa ở trong nhà vệ sinh thì nhận thấy hai cậu nhóc cơ mà hồi nãy gây lộn nhau nằm lặng trên nền đất với mẫu áo white đã chuyển dần sang màu sắc đỏ. Đứa cận thị thì bị một nhát ở bụng, đứa to con thì một hèn ở hông. Quá hồi hộp tôi hét ầm trời, sau vài ba phút thì mọi tín đồ chạy đến khẩn cấp đưa cả nhì vào bệnh dịch viện. Điều kỳ lạ là ko thấy bé dao làm sao ở bao quanh đó cả. Nhưng đa số đều suy nghĩ hung thủ là một trong nhị cậu nhóc vị trước đó họ vẫn to tiếng với nhau. Vì vậy mọi chuyện càng trở cần phức tạp. Siêu may bởi vì được tôi phát hiện kịp thời và vết thương không sâu lắm buộc phải hai đứa không trở nên sao cả. Nói rứa chứ cũng đề xuất mất vài ba tuần ở viện mới lấy lại được mức độ khỏe. Càng suy nghĩ tôi càng thấy sợ. Mới ngày đầu nhập học nhưng đã lắm chuyện không hay xảy ra rồi.Haiz…Mà khoan đã, bên cạnh đó tôi đã bỏ quên một cụ thể quan trọng thì phải? Đúng rồi! Là cô nhóc cô bé sinh tải băng đô đỏ…