Hoang hoải là gì

  -  

Ở sống lưng chừng tuổi trẻ bao gồm ngày như thể ta không hotline được tên mang lại nó, tất cả những xúc cảm rất khó có thể tả bởi lời và ngay cả bạn dạng thân ta bao gồm ngày như thế! Là hồ hết ngày vừa thèm tương đối người, vừa muốn bặt tăm để chẳng ai còn tìm kiếm thấy nữa. Bạn bè, gia đình, người yêu. Mấy trăm con người quanh mình và lại như chẳng ai cả. Hy vọng nói câu gì đó, lục tìm kiếm danh bạ chẳng biết yêu cầu nhắn mang lại ai. Muốn chạm mặt người như thế nào đó, nhưng lẽ nào lại lôi họ ra một địa điểm chỉ để....chẳng nói bất cứ điều gì cụ thể và gồm nghĩa? nắm là đột nhiên chốc, cả quả đât như đứng yên ổn tại chỗ. Chỉ còn mỗi mình mình...

Bạn đang xem: Hoang hoải là gì


Tôi thường gặp những ngày như thế trong cuộc đời...

Là những ngày tức thì thở cũng thấy mệt mỏi, mỗi bước chân thổi lên là một khó khăn khăn, mỗi một suy nghĩ trở thành một áp lực cùng cuộc sống khiến mang đến bản thân của một cô nàng trẻ như tôi thật nhàm chán.

Là những ngày mỗi khi thức giấc cũng thấy đau. Giấc mơ đêm qua đã cuốn cô bé như vào một vòng xoáy khổ cực, là những ngày muốn khóc nhưng không còn giọt nước mắt, muốn có một bờ vai tựa nhưng không tồn tại ai, Là những ngày mặc dù nắng tốt mưa không thể quan trọng, bởi bởi vì cuộc sống quá cô đơn tạo nên con người quá vô cảm với nhau.

arielsmiles.wordpress.com

Là những ngày chỉ muốn đi xa thật xa với một ai đó, muốn hít thở bầu không khí trong lành, muốn có tác dụng những điều mà bao nhiêu cô nàng khác tất cả được.... Muốn muốn được nhiều điều hơn nữa.

Là những ngày chỉ muốn bản thân ích kỉ cũng được, rằng mọi thứ đều công bằng với tất cả mọi người, rằng ai cũng đều được yêu thương - tôn trọng - góp đỡ - chia sẻ với nhau bằng lòng chân thật.

Là những ngày trọng điểm trí trọn vẹn trống rỗng. Cất công đi học, đến chỗ làm, cơ mà vừa tới nơi lại chẳng muốn vào. Này là tiết học, này là bài bác vở, này là deadline. Cầm bút lên, rồi đặt cây viết xuống. Mở máy lên, rồi chú ý chằm chằm vào màn hình. Mãi chần chừ chẳng biết nên chống cự hay buông bỏ.

Là những ngày muốn rất nhiều, nhưng cũng chẳng thiết tha điều gì cả. Muốn bùm học, muốn nghỉ việc, muốn làm cho những điều bản thân thích. Nhưng nhạc cất lên lại đau đầu, phim vừa chạy đã thấy nhàm chán, sách mới mở thì chẳng muốn đọc. Tất cả nhà mà lại chẳng muốn tìm về. Vậy thôi ta đi! Nhưng đi đâu và làm những gì chẳng biết. Chỉ muốn gào thét, đang bị vật gì thế này!

favim

Là những ngày vừa thèm hơi người, vừa muốn biến mất để chẳng ai còn tra cứu thấy nữa. Bạn bè, gia đình, người yêu. Mấy trăm con người xung quanh mình mà lại lại như chẳng ai cả. Muốn nói câu gì đó, lục search danh bạ chẳng biết phải nhắn cho ai. Muốn gặp người như thế nào đó, nhưng ko lẽ lại lôi họ ra một chỗ chỉ để....chẳng nói bất cứ điều gì rõ ràng và tất cả nghĩa? Thế là bỗng chốc, cả thế giới như đứng yên ổn tại chỗ. Chỉ còn mỗi bản thân mình.


Là những ngày thấy lòng hoang hoải. Thấy mình nhỏ nhắn tí tì ti, hoàn toàn lẻ loi với đơn độc. Thấy đời nhiều năm rộng quá, rồi tự đắm chìm trong những chiếc lý sự cùn. Thấy tình buồn cơ mà lại mong manh. Thấy mình già đi nhưng chưa kịp lớn. Thấy người gần đó lại quá xa xôi. Thấy như đang trôi đi giữa cuộc đời này...

Xem thêm: Tất Cả Các Tập Của Harry Potter (Loạt Phim), Harry Potter 2

Những ngày không may mắn của tôi!

tumblurgurleposts.tumblr.com

Tôi đã trải qua không biết từng nào ngày như thế. Giữa một cuộc sống tấp nập, giữa một cuộc đời đang vui. Những hôm ấy, hoặc chẳng làm những gì cả, hoặc làm những thứ rất điên rồ. Ngồi bus đi hết cuối bến, rồi lại ngồi con quay đầu chỉ để trải qua cái cảm giác kéo sương trong lòng, bước đến cổng trường chỉ để quay lại. Rồi thêm một chặng kéo sương về, nghĩ mãi không ra sẽ làm cái gi cho hết ngày.

Biết mình đang làm thế nào và muốn gì thì tốt quá! Phóng xe search một chốn hoang vu yên lặng, cứ thế nhưng mà ngồi mang đến đến tối, nhưng lòng cũng chẳng nhẹ bớt đi. Tối về, lại thẫn thờ trước screen máy tính. Đâu đó người ta đang yêu nhau, đang phân chia vui, đang tiệc tùng; đâu đó người ta đang lượt thích và đang mô tả với khuôn mặt không mấy biểu cảm. Cắm tai nghe, lê lết chuyện trò với những người còn thức. Tận khuya, khó khăn lắm nước mắt mới lăn dài, nhưng bởi vì điều gì cũng vẫn chẳng rõ. Đi ngủ rạng sáng, khi chẳng còn ai thức nữa, hoặc khi đã mệt lả người.

rebloggy

Chúng ta thường dũng cảm đương đầu với những thảm họa khủng khiếp, nhưng lại để những thứ vụn vặt khiến cho mình khổ sở. Nhiều cơ hội tự hỏi, tuổi trẻ này, hà cớ gì lại lắm u buồn đến vậy? Bước chân vào đời, mà lại đời thì vượt rộng chăng? Học hành, công việc, gia đình, bạn bè, tình yêu. Tất cả đều tất cả thể là những xúc tu vô hình quấn lấy chân mình, ngày một chặt! Tất cả đều tất cả thể biến thành những nỗi buồn đau không tên, nhưng mà "thế hệ của những tách bóc trà" thì lại vượt dễ vỡ. Tuổi trẻ bao gồm thể rất vui, với cũng rất buồn. Tuổi trẻ có thể rất sôi nổi, với cũng rất nhàm chán. Tuổi trẻ là những tháng ngày rực rỡ, với cũng chuyển xám dăm hôm.

Nhưng, đừng cố vẫy vùng trong những ngày ko vui như thế!

Giả vờ như đang bận lắm, đang sống gấp lắm, chẳng còn thời gian nghĩ suy vẩn vơ đâu – đó chỉ là trốn tránh. Tìm quên nỗi buồn trong những cơn vui tạm bợ – nỗi buồn chỉ càng thêm sâu. Đừng cố vẫy vùng, nhưng hãy chấp nhận những ngày như thế! Chấp nhận rằng trung khu trạng đang tệ lắm; chấp nhận rằng từ bây giờ tôi buồn, tôi điên, tôi vớ vẩn; chấp nhận những ngày bất chợt xám đen của tuổi trẻ.


giphy

Cứ tạm gác lại những điều bộn bề vô nghĩa, cứ có tác dụng những gì mình thích hoặc chẳng làm cái gi cả, cứ một bản thân hoặc ngồi thinh lặng bên ai đó hồi lâu, cứ đi thật xa rồi trở về. Cứ AQ rằng, cũng bao gồm gì vượt nghiêm trọng đâu khi con tim còn biết âu lo, biết buồn, biết đau, biết lặng đi bởi những nỗi niềm như thế nào đó, vào một ngày bất chợt nào đó nhưng thổn thức lên.

Tôi không nói tuổi trẻ thì cứ buộc phải buồn phiền như thế. Tôi không nói tuổi trẻ đừng lo việc lớn nhưng mà hãy chỉ biết gồm cảm xúc của bản thân thôi. Tôi càng không nói việc tra cứu vui – search quên là không bao gồm đáng. Nhưng tôi cũng đã từng chẳng biết nói gì, chẳng biết làm sao trước những nỗi buồn của người khác, và cả bao gồm mình. Càng cố vẫy vùng, nhũn nhặn càng sâu. Càng cố kềm nén, càng nức nở. Vậy thì thôi, cứ buồn mang đến hết ngày, khóc cho hết ngày, rồi dứt. Không biết buồn, cũng chẳng thể thưởng thức trọn vẹn niềm vui. Ko nắm bắt được bao gồm xúc cảm của mình, cũng chẳng thể làm cho được những điều to lớn cho người khác.

happyquotestumblr.blogspot.com

Sẽ tất cả những ngày như thế. Sẽ tất cả những lúc cần lắm một lời thăm hỏi, một mẫu siết tay, một cái ôm, một ai đó cạnh bên. Và sẽ gồm những thời điểm ta phải một mình, chỉ gồm một mình. Màu xám ấy gồm thể kéo qua bất cứ ai. Với những người trẻ ấy, mỗi người mỗi kiểu. Café, coi phim, tiệc tùng, đi bar. Nói chuyện với mèo, tự viết note tự đọc, ăn kem, nghêu nghêu hát, trùm mền ngủ sớm. Hoặc chẳng làm cái gi cả.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Câu Cá Trong Game Chế Tạo Hấp Dẫn, Cách Câu Cá Và Lấy Vật Phẩm

Giông bão đều gồm ở trong lòng, với mỗi người đã tự chọn một biện pháp riêng để trốn tránh, đối mặt hoặc vượt qua. Nhưng nếu bao gồm thể chọn lại, hãy thử đừng chọn việc xoay lưng với nỗi buồn, cù lưng lại với chính mình. Bởi lẽ, tuổi trẻ tất cả thể rất vui, rất buồn, rất sôi nổi, rất nhàm chán. Tuổi trẻ là những mon ngày rực rỡ, rồi cũng chuyển xám dăm hôm. Bởi lẽ, có đi qua những ngày mưa mới thấy thêm yêu thương những ngày nắng...