TRUYỆN GIẤC MƠ CÓ THẬT

  -  

Toa xe năng lượng điện ngầm buổi sớm đông nghịt. Hai năm sống tại đây đã góp cô quen dần với điều này, và đồng ý việc chen lấn để có được một vị trí như một điều hiển nhiên, ngay sát như là một trong những bữa ăn sáng không thể thiếu để ban đầu ngày mới.

Bạn đang xem: Truyện giấc mơ có thật

Một năm tất cả bốn mươi tám tuần, một tuần có bảy ngày, thì hết năm ngày cô đã đề xuất chen lấn. Nhì năm, chín mươi sáu tuần, ngót nghét tứ trăm tám mươi ngày vội nhanh chóng vàng trên các chiếc toa tàu bí bách ấy. Sáng ngày hôm nay lại càng nên vội vàng hơn thế nữa vì đó là ngày thứ nhất cô dấn việc, không nhiều ra nên đến công ty sớm rộng mười lăm phút. Đây là tác phong thao tác làm việc của fan nước ngoài. Ngày đầu đi làm mà gây ấn tượng xấu thì rất trở ngại về sau.

Tiếng nhạc xập xình từ chiếc mp3, tuy thế cô không có tâm trí để nghe xem nó đang hát gì. Không thể jean cùng với pull, bộ đồ công sở trên tín đồ làm cô cạnh tranh chịu. Xúc cảm bức bối cứ âm ỉ toàn thân. Cô có cảm hứng tất cả những người dân trên boong tàu đang len lén dòm rồi khúc khích cười cợt bình phẩm sau lưng. Hít thở sâu, cô nhắm đôi mắt lại. Bên tai vẫn xào xạc tiếng gió rít lúc tàu lao vội vàng trong đường hầm. Lúc này tàu xóc quá, cứ lắc lư. Cô đã đứng trọng điểm toa, bao phủ toàn những đấng chàng "vai năm thước rộng, thân mười thước cao", đứng gần thì ngại, cơ mà đứng xa thì không có chỗ vịn tay. Đôi chân ngượng nghịu bên trên đôi giầy năm phân, thỉnh thoảng cứ loạng choạng để đưa lại thăng bằng. Hít tương đối thở sâu cùng nhắm mắt, cô trường đoản cú trấn an mình bằng những dòng suy nghĩ vô nghĩa.

Tàu gần mang đến trạm. Giọng người phụ nữ được ghi âm sẵn cứ gần như đặn vạc hết ngày này qua ngày khác: "Please mind the platform gap."

Tàu ngừng hẳn, dòng dừng luôn luôn làm người khác khó chịu khi toàn thân buộc phải xóc vơi lên trước khi bước thoát ra khỏi cửa. Cô sẽ nhắm mắt, quên việc phải đứng dạng hai chân để lấy thăng bằng. Loạng choạng, cái xóc bất ngờ làm cô chới với, bạn bị bửa về sau. Đến lúc định thần đứng thẳng lại trên đôi chân mình thì cô phân biệt mình ở gọn trong vòng tay của một người. Luống cuống cùng ngại ngùng, cô vịn thanh ngang bên cạnh để đứng lên, cánh tay của fan đó vẫn còn quàng ngang eo sẽ giúp đỡ cô khỏi ngã. Vuốt lại áo váy, đứng vững giỏ xách cho cứng cáp chắn, cô xoay tín đồ định nói cám ơn với những người vừa giúp cô ngoài cảnh đo sàn tàu trước hàng ngàn cặp mắt của thiên hạ.

- Thank you so much! - câu nói vừa ngừng cũng là lúc tim cô khựng mất nữa nhịp.

Gương mặt vẫn đứng trước cô đẹp, rất đẹp một cách kì quặc và hoàn hảo. Cô gái khẽ cười:

- Your welcome! Be careful, ok?

- Ok...!

Cô cúi gầm mặt, di di bàn chân. Cái thú vui vừa nháng qua bên trên mặt tín đồ đó như tất cả ma lực làm cho cô mê đi trong khoảnh khắc.

- Sorry... - thu không còn can đảm, cô mang lại gần mở lời.

- Yes?

- I"m Tracy. May I know your name?

- Danny.

- I hope lớn see you again - gương mặt cô đỏ bừng lúc buột miệng nói mà còn chưa kịp suy nghĩ.

- What for? - Danny nhảy cười, tiếng cười cợt khanh khách hàng đầy ngạc nhiên.

- Just... Just... Make friend.

- Yup. That"s ok. Nice to meet you!

- Nice to lớn meet you, too!

- This"s my namecard. Hotline me if you would like to see me in the next time.

- Thanks!

Cô vừa xong lời thì tàu đến trạm. Danny nói gấp câu giã từ rồi bước đi nhanh. Chú ý đồng hồ, còn nhì mươi phút nữa đúng chín giờ. Ở đây, một ngày làm việc bắt đầu từ 9h sáng, cùng thường chỉ xong khi bạn ta thật sự cảm thấy stress muốn nghỉ ngơi ngơi. Nhịp sống ân hận hả, bận rộn chỉ buông tha quân lính của nó khi kẻ đó đã thật sự thay kiệt mức độ mình với héo hon sau những ông xã dự án dày bất tận.

Xem thêm: Là Gì? Nghĩa Của Từ Yields Là Gì ? Bond Yield Là Gì? Yield Của Trái Phiếu

Công ty phương pháp trạm xe điện ngầm năm phút đi bộ. Năm phút ngắn ngủi từ thang máy tăng trưởng và thả cỗ qua công ty, đủ để cô tưởng tượng lại tầm dáng của fan mới gặp. Gương mặt đẹp kì lạ với mái đầu vừa chấm ngang vai, bộ đồ văn phòng vừa đủ ôm để tôn lên những mặt đường nét hẹp thả rất phụ nữ tính và tiếng nói vừa đủ êm để đắm say sự chú ý của người nghe. Nhưng tất cả sự phối hợp hợp lý ấy không tôn vinh nét dịu dàng mà ngược lại, rất mạnh khỏe mẽ. Phong cách unisex hết sức hoàn hảo. Nụ cười của Danny vẫn còn đấy phảng phất trong lòng mắt cô, bất giác cô mỉm cười.

Cô vừa sắp tới xếp hoàn thành bàn làm việc thì cấp trên cũng vừa tới. Trước lúc chính thức làm việc, cô còn phải gặp mặt sếp để nghe dặn dò song điều. Rót ly nước ấm, cô mân mê trong tay, như phương pháp tự trấn an tinh thần. Khi chắc chắn trưởng phòng đã sẵn sàng xong, cô khẽ khàng gõ cửa.

- Come in!

Đẩy cửa bước vào, cô thiếu tín nhiệm vào mắt mình, fan đang ngồi trước khía cạnh cô là Danny.

- Hey! Big surprise. Come & take a seat. We"re discussing something before you start your working.

- Oh... Ok!

- After read your CV, I know you"re Vietnamese, right?

- Yes!

- You have never met me before, because at that time I went abroad. So... The first thing I want khổng lồ say that... Welcome to lớn our company!

- Thanks!

- I think you got a big surprise when you saw me few mins ago. And now - Danny cười bí ẩn - one more big surprise is I"m Vietnamese, too. Bọn họ nói giờ đồng hồ Việt cùng với nhau, được chứ?

- Hả? - cô trố đôi mắt ra dòm cấp cho trên. Một ngày gì phía trên khi bước đầu từ hết hoảng loạn rồi đến kinh ngạc này qua tới kinh ngạc khác.

- Ay yah! không cần thiết phải như vậy mà. Singapore cũng có không ít người Việt Nam, đâu chỉ có chỉ có 1 mình Tracy cùng với tôi là người việt đâu.

- Không! ko phải... Tuy vậy mà... Mà lại mà...

- nhưng mà sao?

- Nghe giải pháp phát âm của Danny, bản thân không nhận ra là tín đồ Việt.

- À, trên sống bên đây lâu quá, bị ô nhiễm và độc hại rồi! tên tiếng Việt của Tracy là My?

- Dạ. Còn... Chị?

- Hmm... Tôi già đến núm sao? But it"s ok, chị cũng được. Chị thương hiệu Vân.

- Dạ, chị Vân. ý muốn chị trợ giúp thêm!

- Không đề nghị khách sáo vậy. Hy vọng họ làm câu hỏi với nhau lâu bền hơn và vui vẻ.

- Dạ.

- lúc được thông báo nhận việc, chị nghĩ vẫn có người nói đến em tất cả qui định cũng như yêu cầu làm việc trong doanh nghiệp rồi, đúng không?

- Dạ có!

- Em đề nghị chị giải thích gì thêm?

- Không. Cụ thể lắm, em không thắc mắc gì hết.

Xem thêm: Tải Rapid Typing Untuk Windows, Rapidtyping Untuk Windows

- That"s good. Em ra ngoài thao tác làm việc đi. Trưa nay nếu có thể mình đi ăn uống chung.

- Dạ. Em xin phép!

Vào bàn làm việc, cô vẫn còn xúc cảm ngạc nhiên. Đôi thời điểm sự kinh ngạc ập đến nhiều quá lại làm cho tất cả những người ta cảm xúc đó là sự việc sắp để của Số Phận. Mặc dù sao thì... Sếp là người việt nam Nam, có gì cũng dễ dàn xếp với nhau rộng mà, bao gồm phải không?